Chính vì quỷ ganh tị mà cái chết đã xâm nhập thế gian
Chính vì quỷ ganh tị mà cái chết đã xâm nhập thế gian
Giuse Bùi Văn Toàn, FD
Hôm nay, Chúa nhật thứ mười ba ( XIII ) Mùa thường niên.
Giáo Hội mời gọi chúng ta suy niệm về sự sống của mỗi người chúng ta trên trần gian này. Bài đọc thứ nhất trong Thánh lễ hôm nay Sách Khôn Ngoan chỉ cho chúng ta biết rằng:
„Thiên Chúa không làm ra cái chết, chẳng vui gì khi sinh mạng tiêu vong. Vì Người đã sáng tạo muôn loài cho chúng hiện hữu, mọi loài thọ tạo trên thế giới đều hữu ích cho sinh linh, chẳng loài nào mang độc chất huỷ hoại. Âm phủ không thống trị địa cầu. Quả vậy, đức công chính thì trường sinh bất tử. Phải, Thiên Chúa đã sáng tạo con người cho họ được trường tồn bất diệt. Họ được Người dựng nên làm hình ảnh của bản tính Người. Nhưng chính vì quỷ dữ ganh tị mà cái chết đã xâm nhập thế gian. Những ai về phe nó đều phải nếm mùi cái chết.“ (Kn 1,13-15 ; 2,23-24)
Chúng ta đang sống trong một thế giới „thật và giả“ lẫn lộn. Hằng ngày không biết bao nhiêu tin tức trên mạng Internet được người ta đưa lên, cũng như từ miệng người này truyền qua người khác, trong đó, những điều chân thật hữu ích có, nhưng có rất nhiều tin tức, nhiều câu chuyện được người kể thêu dệt, thêm mắm thêm muối và phim ảnh giả dối, làm cho người đọc, người nghe và người xem tưởng là thật, để rồi lòng tin của mình bị lung lay sa ngã, có khi bị đánh mất niềm tin vào sự công chính!
Cụ Văn Hào Nguyễn Du cũng cảm nhận được sự thật là hơn tất cả.
Cụ viết trong „Kim Vân Kiều“ rằng:
Đã mang lấy nghiệp (tội) vào thân,
Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa.
Thiện căn ở tại lòng ta,
Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài.
1Chúa Giêsu nói, „Thầy bảo cho anh em biết: đừng thề chi cả. Đừng chỉ trời mà thề, vì trời là ngai Thiên Chúa. Đừng chỉ đất mà thề, vì đất là bệ dưới chân Người. Đừng chỉ Giê-ru-sa-lem mà thề, vì đó là thành của Đức Vua cao cả. Đừng chỉ lên đầu mà thề, vì anh không thể làm cho một sợi tóc hoá trắng hay đen được. Nhưng hễ ‘có’ thì phải nói ‘có’, ‘không’ thì phải nói ‘không’. Thêm thắt điều gì là do ác quỷ.“ (Mt 5,34-37)
„Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước, là ánh sáng chỉ đường con đi.“ (Tv 119,105)
Trước khi ông bà nguyên tổ phạm tội, thì Thiên Chúa đã nói và dặn dò, chỉ dẫn ông bà đủ điều để sống sao cho tất lành, cho xứng đáng làm chủ trái đất, làm chủ mọi dã thú, chim trời và cá biển mà Thiên Chúa tạo dựng nên; nhưng khi ông bà nghe ma quỷ lừa gạt bằng một tin giả, một câu chuyện giả: Nếu ông bà ăn trái „cây biết thiện và ác“ này, thì ông bà sẽ nên tinh khôn như Thiên Chúa.
Ông bà nguyên tổ phạm tội kiêu ngạo, vì đã nghe ma quỷ lừa dối, tưởng rằng lời con rắn là chân thật, nhưng ông bà không ngờ! Sau khi phạm tội, ông bà không còn đường đường chính chính nói chuyện với Thiên Chúa, nhưng đã sợ hãi lẩn trốn. Con người ngày nay cũng như ngày xưa, ai phạm tội cũng đều có mặc cảm như vậy, họ tránh né và lẩn trốn.
Sách Sáng Thế trình thuật rằng:
„Khi nghe thấy tiếng ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa đi dạo trong vườn lúc gió thổi trong ngày, con người và vợ mình trốn vào giữa cây cối trong vườn, để khỏi giáp mặt ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa. ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa gọi con người và hỏi: “Ngươi ở đâu?” Con người thưa: “Con nghe thấy tiếng Ngài trong vườn, con sợ hãi vì con trần truồng, nên con lẩn trốn.” ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa hỏi: “Ai đã cho ngươi biết là ngươi trần truồng? Có phải ngươi đã ăn trái cây mà Ta đã cấm ngươi ăn không?” (St 3,8-11)
Từ đây con người phải xa lìa Thiên Chúa, tội lỗi và sự chết xâm nhập vào thế gian; con cháu ông bà nguyên tổ không được chiêm ngưỡng vinh quang Thiên Chúa nữa, con người phải làm lụng khổ cực mới có miếng mà ăn.
Cũng từ đây, con người không còn biết mình từ đâu sinh đến trong đời; con người biết mình được cha mẹ sinh ra, nhưng cha mẹ biết rõ ràng là đã không làm cho con mình một sợi tóc hay một ngón tay ngón chân. Mỗi người cũng tưởng mạng sống là của mình, song trong lục phủ ngũ tạng hoạt động ngày đêm để thân xác được sống, được khỏe mạnh thì lại không biết gì cả, không biết chúng làm việc ra sao!
Khi người ta khỏe mạnh thì coi đó là bình thường, nhưng khi một cơn bệnh nào đó bất chợt đột nhập và trong cơ thể thì người ta không ngăn cản được, điều đó chứng tỏ mạng sống của mỗi người không phải là của riêng mình, nhưng là của Thiên Chúa, Đấng Tạo Hóa. Chúa Giêsu đã mạc khải cho chúng ta biết:
“Vì vậy Thầy bảo cho anh em biết: đừng lo cho mạng sống: lấy gì mà ăn; cũng đừng lo cho thân thể: lấy gì mà mặc. Mạng sống chẳng trọng hơn của ăn, và thân thể chẳng trọng hơn áo mặc sao? Hãy xem chim trời: chúng không gieo, không gặt, không thu tích vào kho; thế mà Cha anh em trên trời vẫn nuôi chúng. Anh em lại chẳng quý giá hơn chúng sao? Hỏi có ai trong anh em, nhờ lo lắng, mà kéo dài đời mình thêm được dù chỉ một gang tay?“ (Mt 6,25-27)
Bài Tin Mừng trong Thánh lễ hôm nay, Thánh Mác-cô trình thuật về lòng tin của một phụ nữ bị chứng bệnh băng huyết hành hạ:
„Có một bà kia bị băng huyết đã mười hai năm, bao phen khổ sở vì chạy thầy chạy thuốc đã nhiều, đến tán gia bại sản, mà bệnh vẫn không thuyên giảm, lại còn thêm nặng là khác. Được nghe đồn về Đức Giê-su, bà lách qua đám đông, tiến đến phía sau Người, và sờ vào áo choàng của Người. Vì bà tự nhủ: “Tôi mà sờ được vào áo choàng của Người thôi, là sẽ được cứu chữa.” Tức khắc, máu cầm lại, và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh. Ngay lúc đó, Đức Giê-su nhận thấy có một năng lực tự nơi mình phát ra, Người liền quay lại giữa đám đông mà hỏi: “Ai đã sờ vào áo tôi ?” Các môn đệ thưa: “Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy như thế mà Thầy còn hỏi: ‘Ai đã sờ vào tôi?’” Đức Giê-su ngó quanh để nhìn người phụ nữ đã làm điều đó. Bà này sợ phát run lên, vì biết cái gì đã xảy đến cho mình. Bà đến phủ phục trước mặt Người, và nói hết sự thật với Người. Người nói với bà ta: “Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con. Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh.” (Mc 5,25-34)
Chắc hẳn người phụ nữ này đã biết rằng mạng sống của bà không phải là của bà, nên bà chạy đến Đấng có quyền năng và tự nhủ: “Tôi mà sờ được vào áo choàng của Người thôi, là sẽ được cứu chữa. Nhờ lòng tin như vậy mà bà đã được cứu chữa.
Bệnh thể xác cũng như bệnh tâm hồn, chỉ có một Đấng có thể cứu chữa và giải thoát đó là Chúa Giêsu, Đấng được Thiên Chúa Cha sai đến thế gian để cứu chuộc tất cả những ai tin và trông cậy vào Thiên Chúa, vì Thiên Chúa là TÌNH YÊU.
Lạy Chúa Giêsu, con tin thật Chúa là Đấng cứu chuộc con! Con thật hạnh phúc, con không chỉ được sờ vào áo choàng của Chúa, mà con còn được đón rước Chúa vào nhà linh hồn con. Xin thánh hóa linh hồn và xác con, và ở lại với con. Amen.
Giuse Bùi Văn Toàn, FD (Familia Dominus – Gia đình con cái của Chúa)
COMMENTS