Mẹ ơi, nhà con hết rượu rồi!

Mẹ ơi, nhà con hết rượu rồi!

Picture - Elleney Soter
LM Nguyễn Trung Tây 
Ru lại câu hò thủy chung 

Tôi nhận được cú phôn của em… 

Tôi hồi hội chờ đợi sẽ phải lắng nghe những liên khúc bán than quen thuộc. Em sẽ như thường lệ than chồng em khó tánh, gia trưởng, từ bao lâu rồi, nói mãi, cằn nhằn mãi, nát tai hàng xóm tứ phương nhưng “hắn” vẫn không chịu đổi tánh. Tên con trai, em than nó không chịu học bác sĩ, nhưng học ngành báo chí, nghề ông bà dậy từ ngàn xưa “lập thân tối hạ thị văn chương” (lập thân hèn nhất ấy [là] văn chương). Em nói, cha biết rồi ấy, cái nghề viết lách báo bổ ấy có nuôi được ai bao giờ! Riêng cô con gái, em than nó giờ lớn rồi, tối ngày chỉ đi ra đi vào vào soi gương, bạn bè xì xào chít chát trong phòng; giờ cơm, mới thấy mặt; sau đó, lại biến mất. 

Rồi em khóc, than thở tưởng như ngày mai nước biển dâng lên bôi xóa phố phường… 

Em hồi đó, xinh nhất xóm đạo. Em dáng cao, mặt thanh thoát, mắt xoe tròn, tóc dài đen mướt, áo dài trắng đi học đi lễ nhìn đẹp hút hồn trai xóm. Tuổi hai mươi, em mơ cưới được chồng ngoại, “cùi bắp” thì cũng Úc thòi lòi, hoặc Canada điên, nếu được Việt kiều Mỹ thì thật là trúng số. Bởi tư tưởng lấy chồng xứ lạ, em từ chối tất cả lời ướm hỏi xa gần trai làng nhà, và trai hàng xóm. Giấc mơ rồi cũng tới, em gặp chàng Việt kiều Cali, kỹ sư vùng điện tử Thung lũng Hoa Vàng, độc thân, vui tính, tuổi 30. Sau một thời gian tìm hiểu, bố mẹ vô trình cha xứ. Thế là em lên xe hoa, lấy chồng xứ ngoại. Đặt chân tới Bắc Cali, em vô làm hãng điện tử của chồng, phụ trội liên tục. Em cứ thế đếm tiền lương cuối tuần, mỏi tay! Chồng em kỹ sư, lương cuối tháng, tiền reo vui. Em sinh con gái trai đề huề. Con gái xinh như em. Vợ chồng em mua nhà vùng điện tử Silicon, khu nhà giàu… Xe hơi chồng em một cái, em sở hữu một cái, một xe van gia đình chở nhau đi chơi xa cuối tuần hoặc mùa lễ nghỉ. Cuộc sống em, nhiều người mơ ước. Nhưng riêng em, em không vui. Em vầng trán nhăn nhăn bất mãn kinh niên, em thường xuyên mang rao bán từng gánh than tới khắp cùng thiên hạ.

Em than chồng em đi làm về nhưng vẫn cứ bận rộn với “project” của hãng; về tới nhà ngồi miết trong phòng làm việc cho đến nửa đêm mới bước vào phòng ngủ. Em nhận xét, chồng em, người đâu như người máy, ít nói, ít cười! Em than thằng con trai lớn, tuổi 17, giờ dám nói lại, đặt vấn đề với mẹ ngay giữa bữa cơm. Mẹ la mắng, hắn làm mặt giận mấy ngày, hỏi gì cũng không nói. 

Em than đứa con gái, tuổi 15, giờ không còn quấn quýt mẹ nữa. Hồi xưa mẹ đi đâu, không mang theo là giận dỗi, khóc hờn. Giờ gặp mặt mẹ là né né…

Tôi nhớ lại, có lần em mời tôi ăn cơm tối. Tới nhà, thấy mâm cơm trống trơn. Hai đứa con em đang ngồi khóc, tiếng em hét to như cháy nhà với chồng em trong phòng ngủ. Tôi yên lặng rút về… 

Em than, cuối cùng nói, giọng tỉnh, rất tỉnh, 
— Con muốn ra tòa đời ly dị, nhưng luật đạo, con sống ly thân. 

Tôi cuối cùng hỏi em, 
— Tụi mi lễ lạy ra sao? 

Mặt em ngớ ra mấy giây, chắc nghĩ tôi lạc đề… Nhưng rồi cũng nói, 
— Thì tụi con vẫn đi lễ bình thường, cuối tuần lễ Chúa Nhật. 

Em quay lại thông lệ bán than thường nhật,
— Thì cha biết mà, bên này, thời giờ cho mình còn không có… Tụi con chỉ đi lễ Chúa Nhật thôi. 

Tôi hỏi tới, 
— Còn sinh hoạt ca đoàn không? 

Em chép miệng, 
— Hồi xưa thôi cha ơi! Hồi đó hai đứa có sinh hoạt ca đoàn, cả Ban Giáo Lý nữa. Nhưng từ hồi con có bầu thằng lớn, hai đứa bỏ luôn. 

Tôi hỏi câu cuối, 
— Tối tối có đọc kinh gia đình không? 

Em lần này yên lặng, cuối cùng nói, 
— Không! Tụi con không…không bao giờ. 

Tôi nghĩ, cây kim cuối cùng rồi cũng lòi đầu!!! 


Tôi nói với em… 

Hồi đó, tiệc cưới Cana linh đình quan khách (John 2:1-12). Nhưng thật bất ngờ, giữa tiệc rượu nổ vang tiếng cười, rượu tiệc cưới tự nhiên biến cạn, bốc hơi. Tiệc cưới Do Thái không rượu cũng tương tự như động phòng không cô dâu chú rể. Chưa kể thiên hạ cuối cùng sẽ thì thào to nhỏ, rõ ràng Chúa cũng không chúc lành đôi tân hôn, bởi thế Ngài khiến cho giữa tiệc cưới, rượu cưới bất ngờ biến mất trên bàn tiệc. Thế là tàn! Cô dâu chú rể mất mặt, gia đình hai bên lo sợ. Ngày vui chưa qua, ngày buồn đã như muốn tới. 

Nhưng rất may, trong khi không ai biết, chẳng ai hay rượu tiệc cưới đã bốc hơi, Mẹ đã biết. Và Mẹ tiến tới nói nhỏ với cậu con trai cũng dự tiệc cưới: “Nhà người ta hết rượu rồi!” Chỉ với một lời thông báo ngắn gọn của Mẹ, con trai của Mẹ can thiệp khiến nước rửa chân của sáu chum đá, mỗi chum chứa từ 75 tới 115 lít nước bỗng nhiên biến thành rượu ngon. Thế là trên dưới 600 lít rượu ngon ngập tới miệng chum đá bốc mùi thơm lừng đợi chờ nhập tiệc. Thế đấy, phép lạ Cana xảy ra. Thế mà cũng chẳng ai hay. Khi người quản tiệc nếm rượu từ những chum đá, ông cự nự chú rể, “Ai cũng mang rượu ngon ra uống trước, sau đó khi quan khách đã ngà ngà say, người ta mới mang rượu xoàng ra. Còn anh, anh thì làm ngược lại.” 

Tôi nhận xét: 

Hôn nhân cũng thế, khi tuần trăng mật trôi qua, anh và em tự nhiên nhận ra những cái hơi dị của một nửa thịt xương. Cũng đôi mắt bồ câu đó, nhưng giờ hết rồi vẻ ngây thơ. Cũng dáng người thanh lịch đó, nhưng giờ hết rồi vẻ lịch lãm. Những cái dị hợm của nhau bỗng nhiên từ từ lòi ra như cây kim lòi ra từ trong bọc. Giây phút này, em mến, chính là giây phút rượu tiệc cưới bốc hơi biến cạn trên bàn tiệc cưới. Đây là giây phút cần sự can thiệp của Mẹ Maria. Vợ chồng của em phải chạy đến và nói với Mẹ, 
 — Mẹ ơi, nhà con hết rượu rồi! 

Qua lời chuyển cầu của Mẹ, phép lạ sẽ xảy ra. Khi đó rượu sẽ lại ngập tràn, tô hồng đôi môi của em, bôi hồng vầng trán của anh. 

Như một định luật, tình yêu sẽ chuyển dạng thay hình theo vòng quay thời gian. Những khi nồng nàn không còn dưới mái ấm, đức tin khi đó sẽ là mối dây tơ hồng đan kết hai vợ chồng lại với nhau. Đức tin khi đó sẽ làm nước lạnh băng biến thành rượu nồng mới tinh khôi. Và bởi đức tin, hai vợ chồng cuối cùng cũng chấp nhận những cái dị của nhau. Trong đức tin và bởi đức tin, hai vợ chồng nắm tay nhau, và với những cái dị của nhau, cùng bước đi với nhau vào chương sách mới của đời sống vợ chồng.

Lời Kết

Tôi đã dự tính sẽ nhắc nhở với em về Tin Mừng Tiệc Cưới Cana nếu em tiếp tục bán than. Nhưng không, em gọi phôn lần này không phải để rao bán những gánh than. Em giọng hớn hở, nói đã tham gia Lớp Thăng Tiến Hôn Nhân của giáo xứ. Dưới sự hướng dẫn của Ban Giảng huấn, em nói em đã nhận ra mình không có khả năng thay đổi được ai, nhưng chỉ thay đổi được mình. 

Bởi thế, em đã tập dần dần chấp nhận cái nét khô như giấy của anh ấy. Chồng em là thế. Hắn khi mới sinh ra đã mê khoa học. Cho nên hắn mới học kỹ sư, ra trường, đi làm kỹ sư, đứng đầu một phân khu. Chồng em là vậy. Làm sao có thể đòi chồng thay đổi bản chất say mê khoa học của hắn được. Em cũng đã chấp nhận một sự thật là cậu con trai giờ đã 17 tuổi; bởi thế, em không thể cất dấu cái Iphone của tên con trai, không cho hắn sử dụng đồ vật riêng tư của hắn. Làm thế, em đang đối xử với một chàng thanh niên đang tuổi trưởng thành như một tên con nít tuổi mười ba mười bốn. Làm thế, em đang tổn thương lòng tự ái của con mình. 

Em cũng nhận ra cô con gái 15 đã lớn, đã là con gái, đã muốn có những sự riêng tư, y như khi xưa em bước vào tuổi 15. Em thời mới lớn cũng cằn nhằn bất mãn kinh niên. Em! Em quên rồi sao, thời xưa em con gái, em cũng chuyên viên cằn nhằn ông bà bô khó tánh với em. Tối tối, tập hát ca đoàn về trễ, ông bà bô cự nự em…nhức cả đầu! 

Em cũng nói, em quay lại cho những lớp Thăng Tiến Hôn Nhân khóa sau. Em lần này giúp đỡ ghi danh, sắp xếp bàn ghế, lau dọn hội trường, và trên tất cả đứng ra làm nhân chứng sống cho cặp vợ chồng mới về những lần riêng cá nhân em thất bại trong đời sống hôn nhân, chỉ vì ngọn đèn đức tin cháy le lói chập chờn trong suốt bao nhiêu năm. Em, với hai hàng nước mắt tuôn rơi trên đôi má, nói với học viên mới, bởi sống lơ là đời sống đức tin, rượu cưới của hai vợ chồng em bốc cạn. Bởi thế, đã có những lần em đã viết đơn lên tòa đời, xin chia tay! 

Em nói rất may em đã biết chạy đến với Mẹ nói với Mẹ, “Mẹ ơi! Nhà con hết rượu rồi!” 

Bởi thế, em lần này không bán than nữa, nhưng nói với tôi, 
— Khi không còn gì để bám víu nữa, con chỉ còn biết bám vào niềm tin. 

Lần này em cũng khóc, nhưng rõ ràng là giọt nước mắt của hân hoan, 
— Và niềm tin đã vực con dậy, nhận ra lỗi lầm của mình. 

Tôi kết luận chuyện dài bán than của em với một câu ngăn ngắn: 
— Em mến, trong đời sống gia đình, xin đừng lơ là với đời sống đức tin, bởi đức tin dư thừa khả năng ru lại câu hò thủy chung!

COMMENTS

Tên

Bác Ái,53,Bài Giảng Audio,68,Bản tin,1244,BảnTin,1,bâcsi,1,Cáo Phó,36,Chuyên đề,139,Cộng Đoàn,389,Đời tu,7,Gia đình Đa Minh,24,Giáo dục,111,Giáo Hội Hoàn vũ,590,Giáo Hội Việt Nam,224,Giới Thiệu,2,Góc Bếp,1,Hạnh Các Thánh,1,Hội Dòng,561,Hội Thánh,212,Kiến Thức,51,Kiến Thức Phổ Thông,1,Lời Chúa,3,Mùa Chay và Phục Sinh,665,Mùa Thường Niên,1240,Mùa Vọng và Giáng Sinh,271,Mục Vụ Giáo Xứ,66,Nhà An Dưỡng,4,Nhà Huấn Luyện,113,Núi Thánh Phục Sinh,1,Phụng vụ,3,Radio,126,Radio Tâm Ca,75,RVA,22,Suy Niệm,2020,Suy niệm,1083,Suy Tư,1,Suy Tư - Cảm Nghiệm,442,Sứ Vụ,28,Sư Vụ,3,Sứ vụ,206,Sứ Vụ Giáo Dục,3,Sức khỏe,88,Sưu Tầm,80,Tài liệu,368,Tập San Lên Đường,400,Thần Học,1,Thế giới nhìn từ Vatican,1,Thông Tin,510,Thời Sự,406,Trong nước,2,Truyền Giáo,6,Vatican News,11,Văn Bản,15,Văn Hóa Nghệ Thuật,1305,Văn-Thơ,1,Video Clips,859,Video Nhạc - Phim,371,Videos,7,Youth Radio,52,
ltr
item
HỘI DÒNG NỮ ĐA MINH GÒ VẤP: Mẹ ơi, nhà con hết rượu rồi!
Mẹ ơi, nhà con hết rượu rồi!
Mẹ ơi, nhà con hết rượu rồi!
https://blogger.googleusercontent.com/img/a/AVvXsEhdTLVRw3HvMAFkPih5KRpW8qqXEVwrFjdOgBLEqYJSy70UbXt4Y0SRsLct10K68_dogzNkygSP4_cscYQa3LgvMuv72QdrYNnqAx7IKqbRypinD427hT9AjFboskRG9mzLKmH3Y62dyUAaDvfFa93-cWUl_M1G6VfsOp5Jyxl98InOsdke9U2utDVM=w694-h1094
https://blogger.googleusercontent.com/img/a/AVvXsEhdTLVRw3HvMAFkPih5KRpW8qqXEVwrFjdOgBLEqYJSy70UbXt4Y0SRsLct10K68_dogzNkygSP4_cscYQa3LgvMuv72QdrYNnqAx7IKqbRypinD427hT9AjFboskRG9mzLKmH3Y62dyUAaDvfFa93-cWUl_M1G6VfsOp5Jyxl98InOsdke9U2utDVM=s72-w694-c-h1094
HỘI DÒNG NỮ ĐA MINH GÒ VẤP
https://www.daminhgovap.org/2022/01/me-oi-nha-con-het-ruou-roi.html
https://www.daminhgovap.org/
https://www.daminhgovap.org/
https://www.daminhgovap.org/2022/01/me-oi-nha-con-het-ruou-roi.html
true
3295611318363260226
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts VIEW ALL Xem bài Reply Cancel reply Delete Bởi Home TRANG POSTS View All RECOMMENDED FOR YOU NHÃN ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Không tìm thấy bài viết phù hợp với yêu cầu Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS PREMIUM CONTENT IS LOCKED STEP 1: Share to a social network STEP 2: Click the link on your social network Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy Table of Content