Dấu ấn tình Chúa tình người (Học viện Têrêsa Avila)

Dấu ấn tình Chúa tình người (Học viện Têrêsa Avila)

Dấu ấn tình Chúa tình người

Đức Hồng Y Phanxicô Nguyễn Văn Thuận nói: “Chấm mỗi chấm cho đúng đường sẽ đẹp, sống mỗi phút cho tốt đời sẽ thánh”. Thật sự, chỉ khi chạm đến thực tế ta mới cảm nghiệm được thực sự, còn chỉ nhìn những hình ảnh trên phương tiện truyền thông, dù lòng có một chút xót xa nhưng vẫn chỉ là trên hình ảnh mà thôi. 

Một tháng phục vụ bệnh nhân nhiễm covid-19, tôi đã có cơ hội chạm đến những con người đau khổ thật sự, như đang chạm đến chính thân thể của Đức Ki-tô, một trải nghiệm quí báu! Nhờ thế, tôi mới biết trân trọng những giây phút còn nhìn thấy nhau, gặp gỡ nhau. Tôi thấy tiếc nuối bởi vì mình đã bỏ qua nhiều cơ hội để nói lời yêu thương khi có những giây phút bên gia đình, bên những người chị em hiện diện trong cộng đoàn. 

Giây phút viết lại những dòng chữ này, tôi muốn dâng lời Tạ ơn Chúa, cảm ơn Đức Tổng Giuse, cảm ơn Hội Dòng đã cho tôi có cơ hội được phục vụ. Một khoảng thời gian quý báu đã cho tôi được trải nghiệm và dấn thân vào công việc của Chúa. Tôi đã thực sự chạm đến cái đau của con người, tôi cảm thấy mình trở nên hữu ích. Tôi đã học được thế nào là yêu, thế nào là phục vụ, và thế nào là sự bất lực của con người giữa ranh giới sự sống và cái chết. và bây giờ tôi cảm thấy trân trọng những gì Chúa thương ban cho tôi. 

Nhớ lại những ngày đầu, khi nhận thư Đức Tổng mời gọi tu sĩ lên đường phục vụ bệnh nhân Covid tại các bệnh viện, tôi đã đáp lời mời ấy, tuy có một chút lo lắng. Tôi nghĩ mình không có chuyên môn, lại tiếp xúc hàng ngày với “F0”! Điều tôi sợ nhất là phải mặc bộ áo bảo hộ cả ngày. Nghĩ đến đây tôi thấy “ớn lạnh”, bình thường cơ thể tôi lúc nào cũng ra mồ hôi như tắm, giờ lại kín mít như vậy tôi không biết có thể thở được trong vòng mấy giây, không biết tôi chịu đựng được mấy ngày. Nhưng thôi, tôi nhủ thầm, mình cứ đi đi, cho biết người ta khổ thế nào! Điều đó tăng thêm động lực cho tôi, tôi thầm thĩ với Chúa: “Con muốn đi phục vụ, nhưng Chúa nhớ làm cùng con, Chúa nhé!” 

Sau những ngày chuẩn bị, ngày 23/7/2021 chị em chúng tôi lên đường. Nhớ ngày đầu tiên làm lễ ra quân, trời mưa xối xả, nhưng những giọt mưa đó không làm ngần ngại bước chân của tôi. Mưa như trút bầu tâm sự, nhưng tôi cảm thấy những giọt mưa lại như lời mời gọi tôi, hãy nhanh lên đến với bệnh nhân, vì thế, mưa như tăng thêm lòng háo hức trong tôi. Sau khi hoàn tất thủ tục chúng tôi lên đường đến bệnh viện Hồi sức covid 19, nơi mà chúng tôi sẽ phục vụ. 

Ra đi trong danh nghĩa là một tu sĩ tình nguyện viên tuyến đầu, tôi tưởng mình sẽ làm nhiều, không có thời gian nghỉ ngơi. Nhưng ngược lại, thứ tôi cho đi không bao nhiêu, mà tôi nhận lại cả một trời hồng ân. Chính nơi đây đã cho tôi hiểu rằng mình phải trân trọng sự sống con người biết bao, không chỉ là các bệnh nhân, nhưng còn là quý bác sĩ, điều dưỡng, nhân viên y tế và tất cả thiện nguỵện viên chúng tôi nữa! 

Những ngày đầu sau khi nhận công việc, tôi có một chút lo lắng, lo vì không biết phải làm gì, lo vì độ nguy hiểm nơi đó cao. Tuy nhiên, nỗi lo không còn khi quý bác sĩ, điều dưỡng, hướng dẫn tận tình chúng tôi, từ việc mặc áo bảo hộ, đến việc sát khuẩn tay phải thao tác thế nào.

Nhìn thấy các bác sĩ làm việc cật lực tôi thấy rất cảm phục. Tôi quyết tâm làm việc hết mình, hỗ trợ bác sĩ khi có nhu cầu giúp bệnh nhân: làm vệ sinh, chăm sóc, hay mọi công việc khác trong khoa. Những công việc này thật bình thường với chúng tôi, nhưng lại rất có ý nghĩa nơi đây. Chúng tôi không chỉ làm những công việc chân tay, nhưng chúng tôi còn là “người thân” của họ. Họ như là người cha, người mẹ của chúng tôi. Chúng tôi nói chuyện, chia sẻ, tạo động lực giúp họ cố gắng. 
Cứ mỗi lần chứng kiến bệnh nhân nằm bất động, dây chằng chịt trên người, từng phút giây chạy đua với máy thở để giành lại sự sống, là tôi không cầm được nước mắt! Khi chúng tôi ở bên họ trong những giây phút cuối đời, là lúc chính họ lại làm tăng thêm nghị lực cho chúng tôi tiếp bước. Tôi cảm thấy sự bất lực của con người giữa ranh giới sự sống và cái chết. Nhất là khi chứng kiến một bệnh nhân ra đi, các nhân viên y tế vội vàng lấy vải cuốn thân thể họ lại, đẩy xuống nhà xác, tôi thấu cảm thân phận mỏng manh của con người.

Riêng bản thân tôi, những ngày đầu tiên làm việc, mặc trên người bộ áo bảo hộ thật khó thở. Chỉ riêng việc mặc thôi, chưa phải làm gì hết, đã thấy khó thở, huống hồ phải làm việc 4 giờ liên tục. Buổi sáng đầu tiên khi bắt đầu công việc, tôi tự nhủ với mình: “Mình chết mất… Cố lên, mình sắp giải thoát rồi… Chúa ơi! Ngộp thở quá!”. Nhưng tạ ơn Chúa, tôi vẫn còn sống đến giờ phút này. 
Từ trước tới nay, mọi người vẫn quen nhìn các nữ tu trong bộ tu phục, nay nhìn thấy chúng tôi trong bộ áo bảo hộ trong bệnh viện, lúc đầu họ cũng có một chút ngỡ ngàng, nhưng đây lại là một cơ hội để chúng tôi nói về Chúa bằng hành động. Họ gọi chúng tôi là Sơ, dù họ nhìn chỉ thấy một người mặc áo bảo hộ kín mít từ đầu tới chân, lạ thật! Còn có bệnh nhân nói: “Chúa của Sơ hay quá!”. Thay cho bộ áo dòng là một bộ áo trắng thiên thần, thay vì đến gặp Chúa thì gặp chính các bệnh nhân. Chính giây phút này tôi cảm thấy sống từng lời Chúa dạy, tôi cảm thấy như tôi chạm đến chính Chúa qua bệnh nhân. 

Ngoài giờ làm việc, chúng tôi trở về nơi nghỉ ngơi tại ngôi nhà Thiếu nhi quận 9, tuy đơn sơ nhưng ấm áp tình gia đình. Chính nơi đây như là ngôi nhà chung để chúng tôi cùng chia sẻ với nhau trong từng bữa ăn, những kinh nghiệm, cùng học hỏi lẫn nhau. Thật hiếm có những khoảnh khắc này, khi mà các vị tu hành khác tôn giáo cùng ăn, cùng ở, cùng sống đời thường, cùng một chuyến xe đi đường, thậm chí cùng bộ trang phục khi đến bệnh viện. Chúng tôi chỉ khác nhau về niềm tin, nhưng lúc này, chúng tôi đã không còn phân biệt tôn giáo để hòa chung nhịp đập yêu thương. Những phút giây xa lạ ban đầu giờ đây trở nên gần gũi, thân thương. Thật là một cơ hội quý giá để học hỏi, trao đổi, giao lưu văn hóa cũng như sống và làm chứng niềm tin của mình. Tuy giãn cách về không gian địa lý nhưng lòng lại gắn kết với nhau về mặt tinh thần. Vì thế, nơi đây thực sự đã để lại bao kỉ niệm đẹp về nhau trong mỗi người chúng tôi. Tại đây bác tài xế vui vẻ đón chúng tôi đi làm, bác bảo vệ chờ đón chúng tôi trở về, mỗi người xem nhau như người nhà, đều chung một lý tưởng chăm sóc bệnh nhân. Tôi sẽ khắc ghi trong tim những kỉ niệm đẹp này. Tôi sẽ luôn ghi nhớ để cầu nguyện, và để làm cho mỗi ngày sống của mình ý nghĩa hơn. 

Bây giờ nhìn lại tôi tạ ơn Chúa đã cho tôi một tháng trải nghiệm, dù thời gian Covid này con người bị cản trở bao điều, xa cách nhau về mặt địa lý, nhưng bù lại không ngăn cản tình người đến với nhau. Đối với mỗi tình nguyện viên, bệnh viện như một gia đình thứ hai, nơi nuôi dưỡng, vun đắp tâm hồn cho bệnh nhân, nơi có những người bạn không phân biệt tôn giáo đã ngày đêm chia sẻ, hết lòng phục vụ. Quả thật, từ khắp mọi nơi không hẹn mà gặp, những tình nguyện viên đầy vui tươi và nhiệt huyết đã cùng nhau hội tụ tại đây để chung tay đẩy lùi nạn dịch. Cùng nhau đến đây mang một tâm tình phục vụ, để rồi để lại bao kỷ niệm đẹp, đó cũng là hành trang cho tôi tiếp bước, để rồi khép một chuyến hành trình ngắn nhưng thật ý nghĩa. Vì thế, chuyến đi tình nguyện này đã giúp tôi trưởng thành và tự tin hơn, vững bước hơn trên con đường phía trước, cảm nhận được bao tình thương của mọi người cũng như từ chị em cùng cộng đoàn. 

Chắc hẳn rằng không chỉ riêng tôi mà tất cả mọi người đều nhận được rất nhiều, có khi những gì nhận được còn lớn hơn cả những gì đã cho đi. Có lẽ khi ranh giới sự sống và cái chết thật mong manh, cuộc đời chẳng còn gì thì niềm tin yêu, việc bác ái vẫn còn mãi. Một tháng giúp tôi trân trọng những giây phút tôi còn được thở, tôi biết làm những gì ý nghĩa cho mình và mọi người. 

Hôm nay Chúa đã dạy con biết trân trọng tình người, biết cho đi. 
Đi hết cuộc đời để lại gì? Đó là câu hỏi con đặt ra cho mình trong những ngày tháng tiếp theo, ý thức điều đó con mong muốn mình sống tiếp những kinh nghiệm con đã được chạm, để con sống từng giây phút thật ý nghĩa hơn.

Lạy Chúa một trải nghiệm tuy ngắn, nhưng con tạ ơn Chúa vì Chúa còn cho con những cơ hội, để sống tinh thần Chúa dạy, bao nhiêu điều con học, con luôn để trên trang giấy giữ gìn cận thận, nhưng ít lần con đem ra thực hành. 

Xin mãi khắc ghi “TÌNH CHÚA TÌNH NGƯỜI” trong tuyến đầu chống dịch! 

Têrêsa Nguyễn Thuận
Học viện Têrêsa Avila

COMMENTS

Tên

Bác Ái,39,Bài Giảng Audio,68,Bản tin,1153,BảnTin,1,bâcsi,1,Cáo Phó,31,Chuyên đề,129,Cộng Đoàn,302,Đời tu,7,Gia đình Đa Minh,23,Giáo dục,105,Giáo Hội Hoàn vũ,533,Giáo Hội Việt Nam,205,Giới Thiệu,2,Góc Bếp,1,Hạnh Các Thánh,1,Hội Dòng,447,Hội Thánh,147,Kiến Thức,49,Kiến Thức Phổ Thông,1,Lời Chúa,3,Mùa Chay và Phục Sinh,356,Mùa Thường Niên,1092,Mùa Vọng và Giáng Sinh,160,Mục Vụ Giáo Xứ,57,Nhà An Dưỡng,1,Nhà Huấn Luyện,94,Núi Thánh Phục Sinh,1,Phụng vụ,3,Radio,121,Radio Tâm Ca,74,RVA,22,Suy Niệm,1377,Suy niệm,1079,Suy Tư,1,Suy Tư - Cảm Nghiệm,287,Sứ Vụ,11,Sư Vụ,3,Sứ vụ,194,Sứ Vụ Giáo Dục,3,Sức khỏe,80,Sưu Tầm,63,Tài liệu,293,Tập San Lên Đường,326,Thần Học,1,Thế giới nhìn từ Vatican,1,Thông Tin,401,Thời Sự,392,Trong nước,2,Truyền Giáo,6,Vatican News,5,Văn Bản,15,Văn Hóa Nghệ Thuật,981,Văn-Thơ,1,Video Clips,783,Video Nhạc - Phim,294,Videos,7,Youth Radio,52,
ltr
item
HỘI DÒNG NỮ ĐA MINH GÒ VẤP: Dấu ấn tình Chúa tình người (Học viện Têrêsa Avila)
Dấu ấn tình Chúa tình người (Học viện Têrêsa Avila)
Dấu ấn tình Chúa tình người (Học viện Têrêsa Avila)
https://blogger.googleusercontent.com/img/a/AVvXsEgVBQg0-QLyyiS0dNqt6Q423XHzpx4g6jCLt1eGjMFWxqSDkd3TUQV3jRC9NvgioJfrH_GFxLlyBBHWcICsdlfolO5Mkvcub_gg1oAx39ZuFHQfGfmULe3pQa7goZpNKv9PBRajaUOvkweMovrR4EzbPQxJi9p_iBCKe5_v_lfGpQuO-4hB9XwHyIyn=w693-h518
https://blogger.googleusercontent.com/img/a/AVvXsEgVBQg0-QLyyiS0dNqt6Q423XHzpx4g6jCLt1eGjMFWxqSDkd3TUQV3jRC9NvgioJfrH_GFxLlyBBHWcICsdlfolO5Mkvcub_gg1oAx39ZuFHQfGfmULe3pQa7goZpNKv9PBRajaUOvkweMovrR4EzbPQxJi9p_iBCKe5_v_lfGpQuO-4hB9XwHyIyn=s72-w693-c-h518
HỘI DÒNG NỮ ĐA MINH GÒ VẤP
https://www.daminhgovap.org/2021/11/dau-tinh-chua-tinh-nguoi-hoc-vien.html
https://www.daminhgovap.org/
https://www.daminhgovap.org/
https://www.daminhgovap.org/2021/11/dau-tinh-chua-tinh-nguoi-hoc-vien.html
true
3295611318363260226
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts VIEW ALL Xem bài Reply Cancel reply Delete Bởi Home TRANG POSTS View All RECOMMENDED FOR YOU NHÃN ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Không tìm thấy bài viết phù hợp với yêu cầu Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS PREMIUM CONTENT IS LOCKED STEP 1: Share to a social network STEP 2: Click the link on your social network Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy Table of Content