Góc Suy Gẫm - Mt 14,13-21; thứ Hai, tuần XVIII Thường niên

Góc Suy Gẫm - Mt 14,13-21; thứ Hai, tuần XVIII Thường niên

Góc Suy Gẫm - Mt 14,13-21; thứ Hai, tuần XVIII Thường niên 
Mùa dịch Covid-19 

1. Chuyện chúng mình: 
MỘT ĐÊM KHÔNG NGỦ /TGPSG

Hôm nay, tôi trực ca đêm và cảm thấy thấm thía câu nói của tiền nhân: “Thức đêm mới biết đêm dài”

Trước giờ trực đêm, thấy tôi thao thức, trở mình hoài nên cô điều dưỡng bảo: "Tranh thủ chợp mắt tí cho đỡ mệt". Vâng, mắt tôi vẫn nhắm nhưng không sao ngủ được, phần vì sắp đến ca trực, phần vì thương các bệnh nhân. Vừa nằm xuống thì cảnh tượng các bệnh nhân thở thoi thóp với bao nhiêu dây nhợ xung quanh lại hiện ra trước mắt. Hơi thở là gì mà khiến cho biết bao người phải khổ sở vì nó? Tiền bạc, địa vị, danh vọng... phải chăng có thể mua được sự sống? 

Suy nghĩ đến đây, tôi cảm thấy mình thật hạnh phúc vì được dùng “máy thở tự nhiên” mà Chúa ban tặng; hạnh phúc vì được chứng kiến những hình ảnh cảm động của các bác sĩ thức suốt đêm lo cho bệnh nhân; hạnh phúc vì mình được góp một phần nhỏ bé vào việc phục vụ các bệnh nhân covid. Nơi đây thật sự là gia đình, không phải vì có ba có mẹ, có người thân yêu, nhưng vì nó chứa đựng tình yêu thương nhân loại đong đầy. Đó là nơi các bác sĩ tận tâm vì bệnh nhân, nơi các nhà hảo tâm đổ tràn tình thương bằng cách lo những bữa cơm cho các tình nguyện viên. Đây cũng là nơi các bác tài vui vẻ đưa đón tình nguyện viên đi làm, nơi các bác bảo vệ ngày đêm chờ các đoàn xe đi về, nơi không còn sự phân biệt tôn giáo nhưng tất cả vì bệnh nhân thân yêu, nơi biết bao lời cầu nguyện và lời thăm hỏi từ hậu phương gởi đến để khích lệ tinh thần chúng tôi. Tôi đã lặng người và cảm thấy xót xa khi nhìn thấy túi đồ của bệnh nhân vì bên trong chỉ vỏn vẹn mấy hộp sữa và mấy cái mền có lẽ do quá vội nên chưa kịp xếp gọn gàng. Tôi đã bàng hoàng khi vừa bước vào ca trực thì một bệnh nhân đã ra đi... 

Làm sao có thể ngủ khi xung quanh các bệnh nhân còn sống cũng như đã ra đi không có sự chăm sóc hay tiếng khóc than của người thân mà chỉ có tiếng máy “pin...pin..pin”. Tài sản duy nhất của họ chỉ có một chiếc điện thoại bỏ trong túi nilon, không người thân, không địa chỉ. Có những bệnh nhân ra đi mà tìm một lúc mới thấy địa chỉ và số điện thoại, nhưng bác sĩ chỉ kịp báo cho người nhà một câu ngắn gọn: “Bệnh nhân T. đã ra đi rồi nha”. Khi các bệnh nhân ra đi, họ chỉ được đặt vào một cái túi đựng thi hài rồi chuyển ra xe. Tôi tưởng tượng cảnh người nhà đau khổ thế nào khi đưa bệnh nhân đi là thân hình nguyên vẹn nhưng khi nhận về chỉ là hũ tro. Nghĩ tới đó tôi không dám tưởng tượng tiếp, nước mắt tôi chảy dài trên má mà tôi cứ ngỡ đó là mồ hôi. 

Trở về với công việc của mình, tôi nhớ: Mỗi khi tiễn đưa bệnh nhân xong thì ai vào việc nấy. Tôi lau người cho từng bệnh nhân. Khi lau người cho họ, tôi cảm nhận được nhịp thở của họ thật yếu, có người hoàn toàn bất động. Những người này khi còn khỏe đều tự làm mọi thứ, tự tắm rửa, tự ăn uống. Bây giờ, họ phải phó thác số phận cho các bác sĩ và điều dưỡng ở đây chăm sóc. Trong phòng tôi làm có hai người còn tỉnh táo. Một bác nhắn: Nếu nhắn về được cho gia đình, xin báo cho gia đình bác biết là bác vẫn bình an. Tôi thấy thương bác quá! Bản thân bị bệnh nặng mà còn nghĩ cho người khác. Còn một bác khác là cựu chiến binh, bác nói: "Là cựu chiến binh, bao nhiêu khổ cực bác cũng chịu được nhưng nay lại không thể chịu nổi một con virus bé tí. Nó hành hạ bác đau lắm, nóng lắm, trong phổi và cổ họng như lửa đốt". Hèn chi tôi thấy bác cứ gồng lên từng cơn mỗi khi nhiệt độ tăng. Tôi đã tưởng mình làm bác đau nên hỏi: "Con làm bác đau hả?" Bác trả lời: "Không đau... con làm nhẹ nhàng mà... cảm ơn con nhiều lắm". 

Tôi cũng nhìn thấy hình ảnh của các anh chị em thiện nguyện khác đang lau người bệnh nhân. Hình ảnh ấy thật đẹp, giống như các chị em của Mẹ Thánh Têrêsa Calcutta đang chăm sóc bệnh nhân vậy. Tôi tự hỏi, nếu những người đang nằm đây là người thân hay bản thân mình thì sẽ ra sao nhỉ??? Kì lạ, thay vì cảm giác lo lắng tôi lại cảm thấy thật bình an. Bình an vì tin rằng có Chúa luôn đồng hành. Bình an bởi nơi đây có những người chị em mới, tuy không cùng dòng tu, không cùng tôn giáo nhưng chung một chí hướng. Bình an vì tôi tin ở nhà - “hậu phương vững chắc” - vẫn không ngừng cầu nguyện cho tôi. 

Đêm nay, một đêm tôi không ngủ với bao suy nghĩ: Nghĩ về bệnh nhân và nghĩ về bản thân mình, nghĩ về phận người và nghĩ về cuộc đời. Hơi thở là chi mà biết bao người phải nỗ lực để giành giật lấy? Thế mới thấy quý “cái máy thở tự nhiên” mà Chúa ban cho và biết trân quý những giây phút được đoàn tụ bên người thân, bên gia đình. Nơi đây, tôi muốn gởi tới mọi người lời nhắn nhủ đơn sơ: "Hãy tranh thủ thời gian ở nhà để cùng gia đình nấu những bữa cơm thật ấm cúng và chia sẻ với nhau những giây phút vui tươi, hạnh phúc nhiều hơn. Và cũng đừng quên dành thêm thời gian chăm sóc sức khỏe tinh thần nữa nhé!"

Thủ Đức, ngày 25.7 
Teresa Nguyễn Thị Vui, 
Dòng Nữ Tỳ Chúa Giêsu Linh Mục 
(Nguồn: https://tgpsaigon.net/bai-viet/mot-dem-khong-the-ngu-63974) 

3. Khuôn vàng thước ngọc (Mt 14,13-21; thứ Hai, tuần XVIII Thường niên) 

Tường thuật về phép lạ hóa bánh ra nhiều của Thánh Mátthêu mà chúng ta nghe hôm nay, quả thật chứa nhiều điều mà chúng ta cần lưu ý. Trước hết, chúng ta nhận thấy được tấm lòng của Đức Giêsu: “Ngài thấy dân chúng đông đảo thì thương xót họ, và chữa những người bệnh tật trong họ”, và sau đó còn giảng dạy và làm phép lạ cho họ có bánh ăn. Chúng ta nên nhớ rằng, không một ai trong đám đông xin Chúa cho ăn; sáng kiến làm nên phép lạ này đều xuất phát từ tấm lòng của Đức Giêsu. Bên cạnh đó, Đức Giêsu được giới thiệu như là một Môsê mới, Ngài nuôi dân mới bằng thứ lương thực trổi vượt hơn manna ngày xưa. Ngoài ra, phép lạ này cũng tiên báo về Bí tích Thánh Thể mà sau này Đức Giêsu sẽ thiết lập. Và cuối cùng, nó vẽ lên một viễn cảnh về Giáo Hội; nơi đó, Đức Giêsu ở giữa, các tông đồ ở kề bên Ngài, còn dân chúng thì ở chung quanh các ngài. 

Qua phép lạ hoá bánh ra nhiều, Đức Giêsu muốn dạy chúng ta bài học về sự chia sẻ. Thật vậy, thế giới hôm nay không thiếu của cải nhưng thiếu sự chia sẻ nên con người ta vẫn còn đói, còn khát. Kế đến, qua phép lạ hoá bánh ra nhiều, Đức Giêsu muốn dạy chúng ta biết nhìn nhận vai trò của ơn Chúa. Ơn Chúa có thể làm được mọi sự nếu con người biết cộng tác. Thật thế, năm chiếc bánh và hai con cá làm sao có thể sánh được với số lượng bánh và cá nuôi năm ngàn người ăn no, thậm chí nó cũng không thể sánh được với mười hai giỏ bánh vụn. 

Ngoài ra, qua phép lạ hoá bánh ra nhiều, Đức Giêsu còn muốn dạy chúng ta rằng, sự cộng tác của con người tuy rất nhỏ bé nhưng lại là điều kiện không thể thiếu để ơn Chúa có thể sinh hoa kết quả nơi chúng ta và nơi anh chị em. Điều đó cũng có nghĩa là ơn huệ của Thiên Chúa ban cho nhân loại vẫn thường qua trung gian người này hay người khác. Có lẽ, Thiên Chúa không bao giờ hiện ra để cứu giúp người nghèo đói đang ở bên cạnh chúng ta, nhưng Ngài muốn chúng ta là những trung gian để qua đó, người anh em nghèo khổ của mình có cơm ăn áo mặc. Như vậy cũng có thể nói, chúng ta đón nhận được ơn Chúa qua người khác, và ngược lại, họ lại đón nhận được ơn Chúa qua trung gian là chính chúng ta. 

Ở cuối phép lạ, người ta thu nhặt lại những mẩu bánh vụn. Mặc dù trong phép lạ người ta được cho ăn dư dật nhưng họ không được phép phung phí. Điều đáng lưu ý ở đây là Thiên Chúa ban cho con người với lòng rộng lượng nhưng sử dụng phung phí của Chúa ban là điều không phải phép. Ân ban rộng rãi của Chúa và cách sử dụng khôn ngoan của chúng ta phải đi đôi với nhau. Điều này cũng có nghĩa là, chúng ta chẳng những không được hoang phí những của cải vật chất; mà còn biết đón nhận và trao tặng những ân huệ Chúa ban cách tốt đẹp nhất. 

Ngày hôm nay, Kitô hữu chúng ta cũng đang đối diện với tiếng kêu than của biết bao người đang cần được trợ giúp. Lời mời gọi dành cho hết thảy chúng ta lúc này đó là, không được tránh né bổn phận liên đới với họ. Trước khi khám phá và đóng góp phần nhỏ bé của mình, chúng ta cần phải biết thay đổi tâm tư, đồng thời để cho tâm hồn mình tràn đầy tình yêu của Chúa, hầu có thể dấn thân sống theo Chúa một cách thiết thực hơn. Chớ gì mỗi người chúng ta cũng biết trở thành một phương tiện hữu hiệu để truyền thông tình thương của Chúa đến cho mọi người. 

Lạy Chúa, nhân loại ngày hôm nay đang đắm chìm trong lầm than khốn khổ bởi đói nghèo và dịch bệnh. Xin nuôi dưỡng hết thảy mọi người không chỉ bằng những của ăn cho phần xác, nhưng còn cho họ được hưởng dùng những phương dược thần linh, ngõ hầu chúng con đủ sức mà vượt qua bao thăng trầm của cuộc sống. Xin cho chúng con ý thức rằng, Chúa chính là Bánh Hằng Sống và cũng là ân phúc vượt lên trên mọi điều mà chúng con dám ước mong. Xin cho chúng con biết thực tình chia sẻ với những anh chị em túng nghèo và quảng đại ban phát tấm bánh đời mình cho tha nhân mà không toan tính thiệt hơn. 

4. Lời bàn 

- Có ba lý do hết sức tự nhiên và đơn giản cho biết tại sao Đức Giêsu phải lánh vào nơi hoang vắng khi hay tin Gioan Tẩy giả bị chém đầu. Trước hết, Ngài cũng là một con người nên cần được nghỉ ngơi sau những ngày miệt mài thi hành sứ vụ. Thứ đến, Ngài không bao giờ liều lĩnh xông vào chỗ nguy hiểm nên tốt hơn là tạm thời rút lui kẻo lại phải chịu cùng số phận như Gioan khi “Giờ” của mình chưa đến. Cuối cùng, vì biết rằng cuộc khổ nạn đang đến mỗi lúc một gần nên Ngài muốn gặp gỡ và thưa chuyện với Chúa Cha trước khi đối diện với những khốn khó của người đời. Như vậy, Đức Giêsu tìm chỗ nghỉ ngơi cho thân xác và kín múc sức mạnh cho linh hồn ở nơi thanh vắng bên Cha của mình. 

- Nhưng Đức Giêsu không thực hiện được ý định đó. Người ta trông thấy chiếc thuyền chèo đi, họ phỏng đoán nơi thuyền sẽ đến, thế là đám đông ùn ùn kéo nhau chạy vòng qua bờ bên kia để đợi Ngài. Vì vậy lúc tới nơi, Đức Giêsu đã nhìn thấy họ trước mặt và Ngài không nỡ từ chối đám đông thêm một lần nữa. Chiều đến, Ngài cho họ ăn trước khi để họ trở về nhà. Ít có phép lạ nào của Đức Giêsu lại nói lên được nhiều điều như vậy. 
   + Nó nói lên lòng thương xót của Đức Giêsu. Khi nhìn thấy đám đông, Ngài đã động lòng trắc ẩn. Đức Giêsu đi tìm nơi yên tĩnh vắng vẻ, nhưng lại đụng phải một đám đông đang nóng lòng chờ đợi những điều Ngài có thể ban cho họ. Đôi khi, người ta có thể rất dễ bực bội với đám đông, rất dễ cảm thấy họ đã gây phiền hà cho mình. Họ đâu có quyền xâm phạm cuộc sống riêng tư và đòi hỏi liên tục như vậy với người khác. Nhưng Đức Giêsu thì không màng đến điều đó. Chẳng những Ngài không thấy họ gây ra phiền toái nào mà ngược lại, Ngài còn động lòng thương xót họ nữa. Một số người vì không muốn để cho người khác động đến cuộc sống riêng tư của mình nên họ đã đánh mất cơ hội gặp được Đức Giêsu. Đức Giêsu không hề xem ai là mối phiền hà cho mình, ngay cả khi Ngài nghĩ mình cần được nghỉ ngơi và yên tĩnh. Là môn đệ của Chúa, chúng ta cũng phải thực hành y như vậy; nghĩa là chúng ta cũng hãy sẵn sàng chấp nhận để người khác quấy rầy, bởi vì họ đang cần người lắng nghe hoặc tương trợ. 
   + Trong câu chuyện này, chúng ta thấy Đức Giêsu làm chứng rằng, mọi ơn ban đều đến từ Thiên Chúa. Ngài cầm lấy bánh rồi tạ ơn Chúa. Người Do Thái tạ ơn về bữa ăn rất đơn giản: “Cảm tạ Chúa, Thiên Chúa của chúng con, là vua của vũ trụ, là Đấng ban bánh cho thế gian”. Rất có thể đó cũng là lời tạ ơn mà Đức Giêsu đã dâng lên Chúa Cha. Tại đây chúng ta thấy Đức Giêsu bày tỏ rằng, Ngài coi những tấm bánh đơn sơ ấy như là tặng vật của Thiên Chúa mà Ngài đem đến cho loài người. Đây là một bài học dành cho hết thảy chúng ta về hành vi tạ ơn. Hãy luôn nhớ tới và thực thi như vậy bởi vì, một trong những tội lâu đời nhất nơi lịch sử nhân loại chính là tội vô ơn. Mặt khác, phép lạ này cũng cho thấy một cách rất rõ ràng về vị trí của các môn đệ trong công việc của Đức Giêsu đã thực hiện. Trình thuật kể lại rằng, Đức Giêsu ban phát cho các môn đệ và rồi các ông đem chia lại cho đám đông. Xưa kia Đức Giêsu đã hành động quá tay các môn đệ, ngày nay Ngài cũng muốn những môn đệ của mình biết noi theo và thực thi giống như thế. 

- Đức Giêsu cần có những môn đệ để Ngài có thể làm việc qua họ và nhờ họ đem chân lý cũng như tình yêu của Ngài đến với đời sống của người khác. Ngài cần có người để nhận điều Ngài ban phát, rồi họ có thể ban phát lại cho người khác. Không có những người như vậy, Ngài không thể làm việc. Phận sự của chúng ta là trở thành những người trung gian để thực thi những điều Chúa muốn cho con người. Người ta dễ lo sợ và nản lòng đối với sự cộng tác lớn lao như vậy. Nhưng còn một điều khác trong câu chuyện này có thể làm chúng ta phấn khởi. Đó là khi Đức Giêsu muốn các môn đệ lo cho đám đông dân chúng ăn, họ bảo chỉ có năm chiếc bánh và hai con cá; thế nhưng, chỉ với những thứ họ mang đến, Đức Giêsu đã làm được một phép lạ cả thể. Đức Giêsu đặt trên mỗi chúng ta một công tác trọng đại là truyền đạt Lời của Ngài cho người khác, nhưng Ngài không đòi hỏi chúng ta những tài năng, tiền của và những phẩm tính mà chúng ta không có. Ngài chỉ muốn chúng ta hãy dâng tặng cho Ngài con người thật của mình, dù nó nghèo hèn, đơn sơ và chẳng có gì đáng kể trước mặt Chúa. 

 - “Đêm nay, một đêm tôi không ngủ với bao suy nghĩ: Nghĩ về bệnh nhân và nghĩ về bản thân mình, nghĩ về phận người và nghĩ về cuộc đời. Hơi thở là chi mà biết bao người phải nỗ lực để giành giật lấy? Thế mới thấy quý “cái máy thở tự nhiên” mà Chúa ban cho và biết trân quý những giây phút được đoàn tụ bên người thân, bên gia đình”. Nữ văn sĩ Helen Keller từng nói: “Tính cách không thể phát triển một cách dễ dàng và yên lặng. Chỉ qua trải nghiệm thử thách và gian khổ mà tâm hồn trở nên mạnh mẽ hơn, hoài bão hình thành và thành công đạt được”. Khi đối diện với những thử thách và gian khổ, chắc chắn mỗi người sẽ có những trải nghiệm thú vị cho riêng mình. Đó là một cảm nghiệm thực tế mà những người chỉ nghe kể lại sẽ không sao hiểu hết được. Ở nơi mà làn ranh giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh hơn bao giờ hết, chúng ta thấy được sự hiện diện của các bác sĩ là quan trọng như thế nào. Thế nhưng bên cạnh đó, dấu chân thầm lặng của các tình nguyện viên lại cho thấy một diện mạo mới ở chính nơi nhuốm đầy mùi tử khí. Sự hiện diện của họ đã biến những nơi này thành “nhà thương” chứ không còn là “bệnh viện” nữa. Thay cho những bộ tu phục khác nhau là những “bộ cánh” bảo hộ giống nhau từ đỉnh đầu xuống tận gót chân, không còn phân biệt. Thay cho những thứ linh đạo khác nhau, giờ đây tất cả họ chỉ còn một thứ linh đạo duy nhất đó là vì Đức Kitô mà phục vụ các bệnh nhân của mình. Thay cho thứ căn tính là tu sĩ vốn thường ngày theo sát họ, giờ đây họ bỗng chốc trở thành “bảo mẫu” bất đắc dĩ đối với những người không thể tự chăm sóc chính mình. Tắt một lời, dẫu biết rằng còn lắm nỗi đa đoan, nhưng tôi tin tất cả những chiến sĩ tình nguyện này đều đến đây với tình thương và lòng trắc ẩn. 

- Xưa kia, vì lòng trắc ẩn mà Đức Giêsu đã tận tình cứu chữa hết mọi người đau bệnh kéo đến với mình; hôm nay đây, những người môn đệ của Chúa cũng đang xả thân phục vụ và lấy tình thương để xoa dịu những đớn đau do virút Corona gây ra. Họ nhiệt thành dấn thân một cách đầy quả cảm vì Hội dòng, vì Giáo Hội và nhất là vì Chúa để mến yêu và trao tặng chính sự sống của mình. Khi cam kết sống đời dâng hiến, những con người này đã chấp nhận bước vào một cuộc hành trình đầy bấp bênh với Thầy Giêsu. Còn giờ đây, khi tham chiến giữa mùa đại dịch, họ chấp nhận băng mình vào một cuộc mạo hiểm mới nhưng vẫn giữ cùng một niềm tin vào Thầy Chí Thánh. Có lẽ họ không quên cầu nguyện và xin cho được những dấu lạ diễn ra nơi các bệnh nhân mà họ đang phục vụ; còn với tôi, sự hiện diện cách sống động nhưng đầy mạo hiểm của họ cũng đã là một dấu lạ cho con người ngày hôm nay rồi. Tôi tin và trân trọng sự dấn thân của hết thảy các tình nguyện viên; và tôi càng tin hơn vào những thành quả mà mọi người sẽ có được sau cuộc mạo hiểm này như lời của William Arthur Ward từng đúc kết: “Người không mạo hiểm điều gì, không làm gì, không có gì, chẳng là gì. Anh ta có thể tránh được đau buồn và thống khổ, nhưng anh ta không thể học hỏi, cảm nhận, thay đổi, trưởng thành hay thực sự sống. Bị xiềng xích bởi sự khuất phục, anh ta là kẻ nô lệ đã từ bỏ tất cả tự do. Chỉ người dám mạo hiểm mới có tự do”. 

Viết Cường, O.P.

COMMENTS

Tên

Bác Ái,33,Bài Giảng Audio,68,Bản tin,1070,BảnTin,1,bâcsi,1,Cáo Phó,27,Chuyên đề,125,Cộng Đoàn,252,Đời tu,7,Gia đình Đa Minh,21,Giáo dục,105,Giáo Hội Hoàn vũ,494,Giáo Hội Việt Nam,182,Giới Thiệu,2,Góc Bếp,1,Hạnh Các Thánh,1,Hội Dòng,386,Hội Thánh,123,Kiến Thức,47,Kiến Thức Phổ Thông,1,Lời Chúa,3,Mùa Chay và Phục Sinh,356,Mùa Thường Niên,811,Mùa Vọng và Giáng Sinh,135,Mục Vụ Giáo Xứ,57,Nhà An Dưỡng,1,Nhà Huấn Luyện,87,Núi Thánh Phục Sinh,1,Phụng vụ,3,Radio,121,Radio Tâm Ca,74,RVA,22,Suy Niệm,1001,Suy niệm,1076,Suy Tư,1,Suy Tư - Cảm Nghiệm,224,Sứ Vụ,9,Sư Vụ,3,Sứ vụ,189,Sứ Vụ Giáo Dục,2,Sức khỏe,78,Sưu Tầm,59,Tài liệu,265,Tập San Lên Đường,265,Thần Học,1,Thế giới nhìn từ Vatican,1,Thông Tin,344,Thời Sự,374,Trong nước,2,Truyền Giáo,5,Vatican News,5,Văn Bản,15,Văn Hóa Nghệ Thuật,815,Văn-Thơ,1,Video Clips,710,Video Nhạc - Phim,255,Videos,7,Youth Radio,52,
ltr
item
HỘI DÒNG NỮ ĐA MINH GÒ VẤP: Góc Suy Gẫm - Mt 14,13-21; thứ Hai, tuần XVIII Thường niên
Góc Suy Gẫm - Mt 14,13-21; thứ Hai, tuần XVIII Thường niên
Góc Suy Gẫm - Mt 14,13-21; thứ Hai, tuần XVIII Thường niên
https://1.bp.blogspot.com/-mp630V7MWs8/YQd4sIcZ2cI/AAAAAAAAWwQ/BcOm3nMhCKYXTI9RqqpYC_S2hnxS8YsRACLcBGAsYHQ/w741-h423/OP.jpg
https://1.bp.blogspot.com/-mp630V7MWs8/YQd4sIcZ2cI/AAAAAAAAWwQ/BcOm3nMhCKYXTI9RqqpYC_S2hnxS8YsRACLcBGAsYHQ/s72-w741-c-h423/OP.jpg
HỘI DÒNG NỮ ĐA MINH GÒ VẤP
https://www.daminhgovap.org/2021/08/goc-suy-gam-mt-1413-21-thu-hai-tuan.html
https://www.daminhgovap.org/
https://www.daminhgovap.org/
https://www.daminhgovap.org/2021/08/goc-suy-gam-mt-1413-21-thu-hai-tuan.html
true
3295611318363260226
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts VIEW ALL Xem bài Reply Cancel reply Delete Bởi Home TRANG POSTS View All RECOMMENDED FOR YOU NHÃN ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Không tìm thấy bài viết phù hợp với yêu cầu Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS PREMIUM CONTENT IS LOCKED STEP 1: Share to a social network STEP 2: Click the link on your social network Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy Table of Content