Tường Trình Từ Paris: Vượt Qua Tử Thần Corona

Tường Trình Từ Paris: Vượt Qua Tử Thần Corona

Tôi cảm nhận được, sâu trong cơ thể mình, sức mạnh của tinh thần là liều thuốc vô cùng hiệu quả, khi con virus corona chưa có thuốc đặc trị.
Chữa trị cho bệnh nhân COVID-19 ở phòng điều trị tích cực tại Bệnh viện Anh - Pháp ở thủ đô Paris ngày 15-4 - Ảnh: REUTERS 

Tường Trình Từ Paris: Vượt Qua Tử Thần Corona 

TTO - Tôi vẫn thường ám ảnh với cuộc chiến sinh tử tìm đường sống khi con tàu lừng danh Titanic sắp đắm chìm. Trong giờ phút của sự sống và cái chết đó, bản chất mỗi con người được bộc lộ ra, nhưng cái thiện vẫn lung linh hơn cả. 

Cuộc chiến với con virus corona đã cho tôi cảm giác như thế. 

Sáng sớm chủ nhật một ngày cuối tháng 3, ngày giao mùa đông - xuân ở Pháp. Tôi thức dậy trong cảm giác lạnh và tê cứng người dù áo, chăn, gối ướt đẫm mồ hôi. Căn phòng bé cứ như vừa chịu một trận mưa rào ập xuống. 

Nhưng cơ thể thì cảm tưởng như đang hứng chịu một trận bão sinh học dữ tợn. Thân nhiệt lên 39,7 độ C, cơ thể như bị xe lu vừa cán qua, cổ họng rát như uống nhầm nửa chai giấm trắng. 

Tôi có cảm giác như đang "nghe được" từng tế bào chuyển động, từng hồng cầu - bạch cầu chạy rần rần trong mạch máu... 

Rượt đuổi với cơ thể đau nhức 

Cơn sốt như chơi trò rượt đuổi với cơ thể bắt đầu đau nhức tăng dần như thể vừa chạy cả chục cây số sau nhiều tháng lười biếng. 

Tôi không quá lo lắng nhưng cụm từ "COVID-19" đã hiện diện trong đầu. Phải chuẩn bị thôi. Bình tĩnh, chuẩn bị một cách khoa học. Thuốc giảm sốt đã có đủ cho hai tuần, thực phẩm được đặt qua mạng, giao tận nhà. 

Rồi bốc điện thoại gọi cho mấy đứa em: "Bắt đầu từ ngày mai, các em thay anh tiếp tế cho ba mẹ và cho cháu (con gái tôi cũng đang tự cách ly khi có dấu hiệu bệnh) giùm anh. Mẹ cháu sẽ đi chợ, nấu, các em chỉ cần mang tới nhà cháu. 

Anh không khỏe. Chắc chỉ do mệt hay cảm cúm, chuyện bình thường ở thời điểm giao mùa này. Tuy nhiên, để cho an toàn, anh sẽ tự cách ly hoàn toàn. Ngay bây giờ!". 

Từ khung cửa sổ nơi tôi ở, Paris lặng lẽ trong cái yên tĩnh khác thường và nắng ấm. Gọi tiếp vào đường dây "nóng - cấp cứu" được hướng dẫn trước đó. 

Từ loa điện thoại vài nốt nhạc nhẹ xen kẽ thông báo tự động đề nghị chờ và xin lỗi trước nếu phải chờ đợi lâu, kèm theo chỉ dẫn cách rửa tay, cách tự bảo vệ chống nhiễm dịch và chỉ thị của chính phủ về các quy định giãn cách xã hội thời đại dịch. Sau hơn 30 phút chờ, anh bác sĩ trực đề nghị "khám"... qua mạng. 

"Anh có ứng dụng nghe nhìn không? Bật lên đi! Chúng tôi quá tải vì có quá nhiều bệnh nhân nên chưa thể tới nhà anh được. Tốt nhất là anh tìm một bác sĩ gia đình gần nơi ở để được theo dõi chặt chẽ hơn. 

Bây giờ tôi sẽ chẩn đoán bệnh lý và các biểu hiện lâm sàng từ xa. Và anh phải ở nhà, không đi đâu, không tới phòng mạch gia đình, không tự tới bệnh viện để tránh lây cho người khác. Khi cần thiết, chúng tôi sẽ tới anh". 

Anh bác sĩ nghe khai báo xong thì nghĩ rằng tôi đã bị nhiễm cái bệnh đang làm điêu đứng cả hơn nửa nhân loại. Anh chỉ có thể "phỏng đoán" chứ không hẳn là "chẩn đoán" vì xét nghiệm vào thời điểm đó chỉ dành cho bệnh nhân đã bị biến chứng nặng. 

Nước Pháp bị thiếu các bộ xét nghiệm virus corona. Vì vậy sự thiện chí, sự tận tâm của đội ngũ y tế không thể làm hạ nhiệt được sự phẫn nộ lẫn thất vọng của người dân trước những yếu kém của hệ thống phòng chống dịch bệnh của một cường quốc hàng đầu thế giới như Pháp. 

Những yếu kém thực tế xuất phát không phải từ hệ thống y tế hay kỹ năng khoa học, mà từ chính sách quốc gia, cùng sự yếu kém của lãnh đạo chính trị trong nhiều năm.

Anh Võ Trung Dung

"Anh còn may mắn, có hai bệnh nhân vừa qua đời" 

"Anh cứ uống thuốc hạ sốt mỗi sáu tiếng đồng hồ, thêm vitamin tổng hợp, nước trái cây tự làm nếu có thể, cố gắng ăn đủ dinh dưỡng, và uống thật nhiều nước. 

Hiện tại, chúng ta không có thuốc chống lại con virus này. Nếu có thì chắc cũng phải sau 3-4 tháng nữa. Vì vậy, cơ thể, sức đề kháng và hệ miễn dịch của anh là vũ khí duy nhất để chiến thắng. Tất cả những gì khác chỉ để hỗ trợ, chứ không là yếu tố quyết định!". 

Cô bác sĩ gia đình dặn dò sau khi thăm khám cho tôi trong một giờ. Khi được báo tôi có dấu hiệu nhiễm corona, cô đã đến trong bộ đồ bảo hộ kỹ lưỡng như phi hành gia. Tôi thực sự biết ơn cô đã kịp đến vào lúc ngay đường dây nóng cũng muốn nghẽn mạch. 

Và sau hơn sáu giờ chờ đợi, tôi được lên xe cấp cứu của đội cứu hỏa thành phố Paris, họ đem tôi vào bệnh viện quân y nằm ở quận Saint-Mandé, cách nhà chừng 25km. 

Đội cấp cứu ụp cho tôi mặt nạ thở oxy giúp hai lá phổi có thể nghỉ ngơi đôi chút. Qua gương của thang máy, tôi thấy mình giống thợ lặn, trang bị mặt nạ, ống thở và bình hơi. Một người trong đội cấp cứu tranh thủ giải thích khi chúng tôi vào thang máy lên phòng bệnh. 

"Chúng tôi biết đã để cho anh chờ lâu trước khi tới đón anh. Chỉ vì bệnh viện không còn giường cấp cứu. Chưa kể các diện ưu tiên bệnh lý, tuổi tác trong khi anh không nằm trong đó. 

Chúng tôi như bị tra tấn lương tâm mỗi khi phải trả lời cho bệnh nhân nửa sống nửa chết và gia đình của họ qua điện thoại: "Xin hãy cố gắng chịu đựng, ông/bà không được nhận...". Anh còn may mắn đó. Có hai bệnh nhân vừa qua đời nên mới nhận anh. Cứ vào đi. Rồi bác sĩ sẽ quyết định". 

Xét nghiệm tại đây cho biết tôi đã dương tính và đã chuyển biến nặng nên được nhập viện chữa tích cực. 
         Cảnh sát xét hỏi "giấy phép ra đường" của người dân ở trung tâm thủ đô Paris - Ảnh: Reuters 

Bơi giữa biển cá mập 

Đã hơn 4h sáng. Tôi nằm trên băng ca quân đội ở hành lang đã được ba tiếng đồng hồ, chờ tới phiên mình vào chụp soi hai lá phổi. 

Xung quanh chỉ là những tiếng xì xào, phì phò đặc trưng của máy hỗ trợ hô hấp xách tay. Loại máy mà thi thoảng tôi thấy bác sĩ cấp cứu sử dụng trên đường phố hay trên xa lộ khi có tai nạn giao thông.  
Hành lang dài, lại ở tầng hầm nên vòm trần dội lại các tiếng thở, tiếng rên rỉ trong đè nén, tiếng phì phào bình oxy áp suất cao, vài tiếng bíp bíp của cái máy nào đó thành bản hòa nhạc đương đại. 

Sau chín tiếng đồng hồ chờ đợi được cấp cứu, trong phòng bệnh, bình thường dành cho hai người, tôi chia sẻ không gian với ba bệnh nhân nam đồng cảnh ngộ. Bốn người, hai máy hỗ trợ hô hấp mà chúng tôi thay phiên nhau sử dụng ngày và đêm. 

Ai thở và ai không thở? 

"Chúng tôi sẽ đo tỉ lệ oxy trong máu. Ai có tỉ lệ thấp nhất, người đó sẽ được ưu tiên. Anh thông cảm, bệnh viện không còn đủ máy cho tất cả mọi người. 

Ngoài ra còn một số yếu tố khác sẽ được tính, như tình trạng sức khỏe chung, tiền bệnh lý, bệnh mãn tính, tuổi tác... Thanh lọc? Đúng. 

Nhưng dựa trên nền tảng khoa học và ý kiến tập thể của các bác sĩ chuyên môn" - bác sĩ phụ trách điều trị giải thích rõ ràng. 

Thật đau lòng. Ngay giờ phút này, tại một trong những bệnh viện tiên tiến nhất nước Pháp, chúng tôi, bốn "thương binh" COVID-19, người còn tỉnh táo, người đã mơ màng vì phổi suy nhược, vì những cơn sốt không ngừng, biết rõ rằng sự sống còn của mình sẽ được quyết định bởi vài logic lạnh lẽo, bởi những dấu "x", những dấu gạch đầu dòng trên tờ biên bản chẩn đoán và các thuật toán khác. 

Năm ngày đêm trong phòng điều trị tích cực trôi đi trong nhịp điệu giản đơn. Máy thở, thuốc hạ sốt, kháng sinh, nước biển dinh dưỡng, chụp hình phổi, xét nghiệm máu và cứ xoay vòng như con chuột lang chạy không ngừng trên vòng bánh xe.

Giữa những tiếng bíp bíp của thiết bị y tế, trong tiếng phì phò của máy thở, xen kẽ những lao xao không ngừng của bác sĩ, y tá, hộ lý, chuông điện thoại, đối thoại, cười và khóc, tôi co mình tập trung tất cả cho trận chiến của chính mình. 

Tôi có thể cảm thấy từng tế bào đang chuyển mình, từng bạch cầu đang dàn binh, từng hồng cầu đang chuyên chở lương khô nuôi cơ thể. Tôi nghĩ tới những gì cần phải làm, những gì chưa làm được, những nụ hôn, những vòng tay cho người thân yêu, tôi muốn siết chặt. 

Và tôi cảm nhận được, sâu trong cơ thể mình, sức mạnh của tinh thần là liều thuốc vô cùng hiệu quả khi con virus corona chưa có thuốc trị... 

Trong căn phòng chứa đầy ắp giường và thiết bị y tế, tôi không cảm thấy sự hoảng sợ trước khả năng đi tới cái chết. Ở chính tôi và các bạn nằm quanh đây. 

Từ những gương mặt mỏi mệt, tôi cảm được sự bình thản, sự thanh thản xen kẽ một nỗi buồn mà chúng tôi đều có, tuy không ai nói ra. Đó là ra đi lặng lẽ, không có vòng tay từ biệt của những người thân yêu. Vậy thôi. 

Vì ai cũng ụp lên mặt bộ ống thở như thợ lặn nên trong những ngày ấy, không ít lần tôi cảm giác như mình đang phải bơi lội, chống chọi giữa vùng biển đầy cá mập. 

Anh bạn bên trái, cựu đặc nhiệm thủy quân lục chiến, người nhái đặc công, đã ra đi vĩnh viễn lúc cuối đêm, đầu buổi sáng. 

Anh khác ở tuốt góc bên kia, suy sụp như viên đá rơi xuống vực, đã qua phòng hồi sức nhân tạo. Anh bên phải, 76 tuổi, giáo viên cấp I về hưu, đã khỏe và đang "dụ dỗ" cô điều dưỡng xin số điện thoại riêng và đi mua giùm... gói thuốc lá. 

Hôm nay trời đẹp và ấm. Mùa đông vừa qua, mùa xuân đã tới. "Anh hứa đi, hứa là anh sẽ ở lại! Trung Dung nhé!". Có những lúc mơ màng, tôi vẫn nhớ về lời nhắn của người thân, bè bạn. Tôi tự nhủ mình phải làm được. Như con gái tôi đã một mình, trong căn phòng nhỏ, đương đầu với bệnh sau 10 ngày và khỏe hẳn. 

Và tôi đã giữ được lời hứa!

Về nhà 

Cảm giác sống sót sau trận đắm tàu dữ dội như Titanic, tôi đã cảm nhận được khi chiếc xe cứu thương của bệnh viện đưa tôi về nhà vào giữa khuya 8-4. 

Nói cho đúng ra là xe đậu cách chung cư tôi ngụ chừng 30m, ở phía nam Paris. Cách đây 5 ngày, cũng trong một đêm như đêm nay, tôi rời căn hộ nhỏ của mình sau sáu ngày ho, sốt triền miên ở 39,5-40 độ C, tự cách ly. 

"Anh tự đi được chứ? Tôi nghĩ anh nên lên nhà một mình. Kín đáo và như thế, anh sẽ tránh bị hàng xóm kỳ thị. Họ tốt nhưng khi hoảng sợ thì không biết được. Đáng buồn. Đó là kinh nghiệm của tụi tôi sau khi đưa nhiều bệnh nhân về lại nhà... 

À. Đừng quên túi thuốc, khẩu trang và anh nhớ uống thuốc đúng giờ. Thay quần áo ngay sau khi vào nhà và giặt chúng ở nhiệt độ cao nhất có thể. Nếu anh thấy không ổn thì gọi cho bệnh viện. Chúng tôi phải đi đây. 

Còn phải sát trùng xe và đi đón khẩn cấp nhiều bệnh nhân khác. Đêm còn rất dài. Chúc anh mau bình phục" - cô y tá ân cần dặn dò. Tôi chỉ kịp vẫy tay đáp lại tay chào của cô y tá qua ô cửa kính, khi xe lại lao vút đi cho nhiệm vụ mới. 

Tôi không biết mặt cô vì khẩu trang và trang phục bảo hộ phủ từ đầu tới chân. Tôi chỉ thấy cặp mắt đẹp, ẩn chứa nụ cười, nhân ái, mệt mỏi. Và tôi nhớ ra đã quên hỏi tên cô ấy. 

Cô có vẻ hơi lo lắng về chuyện kỳ thị nhưng những hàng xóm gần căn hộ tôi không hề có chuyện đó. Sau ngày đầu khi bác sĩ gia đình đến khám tại nhà cho tôi, họ còn ghé sang gõ cửa hỏi thăm có cần họ giúp đỡ gì như đi mua sắm giúp thực phẩm. Khi đó người Pháp vẫn chưa sợ con virus corona hay đó là sự tử tế mọi lúc mọi nơi của họ, tôi vẫn chưa biết. 

Còn bây giờ tôi đã hiểu mình đã trải qua một chặng đường dài, qua nỗi sợ của tử thần corona. 

140.772  - Đó là tổng số ca bệnh COVID-19 ở Pháp tính đến ngày 17-4
trong đó hơn 75.850 trường hợp phải vào bệnh viện và 32.812 trong số này đã xuất viện. 

Võ Trung Dung 

Nguồn: Tuổi Trẻ Online

COMMENTS

Tên

Bác Ái,24,Bài Giảng Audio,65,Bản tin,746,BảnTin,1,Cáo Phó,14,Chuyên đề,82,Cộng Đoàn,149,Đời tu,7,Gia đình Đa Minh,13,Giáo dục,80,Giáo Hội Hoàn vũ,370,Giáo Hội Việt Nam,100,Giới Thiệu,2,Hội Dòng,246,Hội Thánh,68,Kiến Thức,37,Kiến Thức Phổ Thông,1,Lời Chúa,3,Mùa Chay và Phục Sinh,235,Mùa Thường Niên,392,Mùa Vọng và Giáng Sinh,135,Mục Vụ Giáo Xứ,52,Nhà An Dưỡng,1,Nhà Huấn Luyện,63,Núi Thánh Phục Sinh,1,Phụng vụ,3,Radio,113,Radio Tâm Ca,73,RVA,18,Suy Niệm,303,Suy niệm,1069,Suy Tư,1,Suy Tư - Cảm Nghiệm,81,Sứ Vụ,5,Sư Vụ,3,Sứ vụ,153,Sứ Vụ Giáo Dục,1,Sức khỏe,45,Sưu Tầm,38,Tài liệu,164,Tập San Lên Đường,108,Thế giới nhìn từ Vatican,1,Thông Tin,217,Thời Sự,264,Trong nước,2,Truyền Giáo,5,Vatican News,3,Văn Bản,15,Văn Hóa Nghệ Thuật,426,Văn-Thơ,1,Video Clips,540,Video Nhạc - Phim,195,Videos,7,Youth Radio,51,
ltr
item
HỘI DÒNG NỮ ĐA MINH GÒ VẤP: Tường Trình Từ Paris: Vượt Qua Tử Thần Corona
Tường Trình Từ Paris: Vượt Qua Tử Thần Corona
Tường Trình Từ Paris: Vượt Qua Tử Thần Corona
https://1.bp.blogspot.com/-_imdS4cLL7c/XpscCZbVvbI/AAAAAAAAHS4/rq1D5vSJYA8cTHAsRZ9HbbPAt10ZD5LfACLcBGAsYHQ/s320/bai%2B1.jpg
https://1.bp.blogspot.com/-_imdS4cLL7c/XpscCZbVvbI/AAAAAAAAHS4/rq1D5vSJYA8cTHAsRZ9HbbPAt10ZD5LfACLcBGAsYHQ/s72-c/bai%2B1.jpg
HỘI DÒNG NỮ ĐA MINH GÒ VẤP
https://www.daminhgovap.org/2020/04/tuong-trinh-tu-paris-vuot-qua-tu-than.html
https://www.daminhgovap.org/
https://www.daminhgovap.org/
https://www.daminhgovap.org/2020/04/tuong-trinh-tu-paris-vuot-qua-tu-than.html
true
3295611318363260226
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts VIEW ALL Xem bài Reply Cancel reply Delete Bởi Home TRANG POSTS View All RECOMMENDED FOR YOU NHÃN ARCHIVE TÌM KIẾM ALL POSTS Không tìm thấy bài viết phù hợp với yêu cầu Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS PREMIUM CONTENT IS LOCKED STEP 1: Share to a social network STEP 2: Click the link on your social network Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy Table of Content