Tất cả là hồng ân – Học viện Têrêsa Avila

Tất cả là hồng ân – Học viện Têrêsa Avila

Hãy tạ ơn Chúa vì Chúa nhân từ,
Muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương. Tv 118:1
Têrêsa Thủy Tiên 

Lời của vịnh gia như một lời thôi thúc trong tôi “Hãy tạ ơn Chúa” vì những điều Người đã thực hiện trên sứ vụ mà tôi được sai đi. Một tháng thiện nguyện đã khép lại, nó dường như vẫn chỉ là một giấc mơ đối với tôi. Tôi đã từng ao ước giấc mơ này đừng vội kết thúc vì những thao thức muốn ở lại để tiếp tục phục vụ các bệnh nhân nhiễm covid, song cũng không muốn giấc mơ ấy kéo dài hơn bởi mong cho cơn đại dịch sớm chấm dứt và trả lại sự bình an cho con người. 

Lên đường trong một tâm trạng vừa hăng hái vừa lo sợ có thể sẽ bị nhiễm bệnh. Thế nhưng, mọi sự sợ hãi đều qua đi một cách nhanh chóng. Tôi không nghĩ đó là một sự may mắn tôi có được, nhưng tất cả là sự chở che, gìn giữ của Thiên Chúa. Hằng ngày, chúng tôi tiếp xúc trực tiếp với các bệnh nhân “F0”, làm việc trong một môi trường virus “ngự trị” khắp nơi, ấy vậy mà không một ai trong nhóm thiện nguyện chúng tôi bị nhiễm bệnh, đó thực sự là một điều kỳ diệu Thiên Chúa đã làm. 

Nhớ lại hình ảnh của các bệnh nhân nhiễm covid, tôi không khỏi xót xa và thương họ. Tôi cũng có niềm vui hòa cùng những cô chú được khỏi bệnh và xuất viện. Bên cạnh đó, tôi cũng đã vô cùng đau xót và tim quặn đau khi phải tiễn biệt những bệnh nhân xấu số, họ thật sự bỏ cuộc, họ đã mãi ra đi vì con virus quái ác này trong sự cô đơn và lạnh lẽo, không một người thân bên cạnh, không một đám tang đúng nghĩa! Tôi đã thấy được sự trần trụi của một kiếp người là như thế nào. Một tháng không quá dài cũng không phải ngắn nhưng đủ để tôi có thể thấu cảm sự mong manh của kiếp nhân sinh. Đặc biệt, khi hằng ngày chứng kiến tận mắt trận chiến sinh - tử mà con người phải đối mặt, nó thật sự kinh hoàng và khủng khiếp! 

Tôi lên đường với sứ vụ giúp các bệnh nhân. Hành trang gói ghém chỉ là lòng hăng say chứ không hề có chút chuyên môn nào về y tế. Vậy mà, khi bắt tay vào công việc, nhờ sự tập huấn của đội ngũ y bác sĩ, đội thiện nguyện chúng tôi lại “rành” chuyên môn hơn cả các anh chị điều dưỡng. Từ việc chăm sóc các bệnh nhân, giúp họ ăn uống, thay tã, lau dọn vệ sinh, chuẩn bị drap giường cho đến việc “quản lý kho hộ lý” nữa. Có lẽ đội ngũ nhân viên y tế được điều về từ các bệnh viện lớn và các tỉnh thành từ Bắc vào Nam, nên các bác ấy chỉ có thể chú tâm vào việc tiêm chích, theo dõi sức khỏe của bệnh nhân, lo những thứ đó đã là đủ để làm cho họ đuối sức rồi, nên việc dọn vệ sinh và quản lý đồ dùng của bệnh nhân mới có cơ hội dành cho chúng tôi “quản lý hộ”. 

Hằng ngày, nhân viên cũng như thiện nguyện viên, tất cả đều được trang bị kỹ bằng bộ trang phục bảo hộ và kính chống giọt bắn. Nó thật sự quá nóng và ngột ngạt! Hơn nữa, tôi còn phải làm việc nhiều giờ liên tục, mà không thể uống một giọt nước. Điều này làm cho chúng tôi đuối sức rất nhiều. Có chị điều dưỡng đã ngã xỉu khi mới vào ca trực được hai giờ đồng hồ. Tuy thế, nhưng họ vẫn giữ được lửa nhiệt huyết, phục vụ…và phục vụ! Dù làm việc vất vả, họ vẫn không quên sự hiện diện của chúng tôi. Có chị điều dưỡng trưởng làm cùng ca trực với tôi thường hay ghé vào tai tôi hỏi han cách thân thiện,

- Em có thấy mệt không? Nếu thấy mệt thì đừng cố nhé, cứ ra ngoài thay đồ bảo hộ rồi nghỉ, đừng làm cố, kẻo xỉu ra đó thì nguy lắm!

Một bác sĩ người ngoại giáo ngưỡng mộ các tu sĩ chúng tôi, bác ấy nói,

- Nhìn cách làm việc là biết các sơ. Không có các sơ có lẽ bệnh viện sẽ cực hơn gấp 10 lần cho các y bác sĩ”. 

Thấy được sự dấn thân của họ, tôi càng có thêm động lực để phục vụ, dẫu rằng đôi lúc chính mình cũng cảm thấy đuối sức sau một ngày làm việc: ăn uống trái với giờ giấc ở nhà dòng, nỗi sợ say xe, sợ máu, sợ mùi phân, nước tiểu...Thế mà, bao nỗi sợ ấy cũng dần tan biến khi tôi có được những niềm vui nơi những bệnh nhân, nơi những y bác sĩ, nơi các bạn thiện nguyện viên. Tôi nhận ra rằng, dù chúng tôi không cùng một tôn giáo, không cùng độ tuổi, ngành nghề....nhưng lại có chung một con tim đầy ắp thương cảm, muốn giúp đỡ người khác. Và chính tôi cũng không nghĩ mình có thể vượt thắng được những sợ hãi của bản thân. 

Một thi sĩ nọ đã từng nói rằng: “Một nụ cười có thể thay cách nhìn một con người, một cái ôm có thể thay lời cảm thông, một lời nói có thể cứu vãn cả một đời người”. Sự hy sinh nhỏ của tôi và các bạn thiện nguyện viên có lẽ không quá lớn để có thể tự hào. Thế nên, qua chuyến đi ngắn này đã giúp bản thân tôi có được một trải nghiệm quý báu trong cuộc đời, và đem lại cho tôi một sự hoán cải trong chính tâm hồn và suy nghĩ của mình. 

Đã có lúc tôi chán nản khi thấy cuộc sống không như ý, đã có lúc tôi thất vọng về người này người kia, hay có lắm lúc tôi thấy mình lạc lõng giữa chốn đông người xem ra vô cảm và ích kỷ. Thế nhưng, tất cả những suy nghĩ ấy là những điều tiêu cực trong tôi, chỉ vì mình đang quá chú tâm vào vệt đen nhỏ trên bức tranh, mà bỏ quên vô vàn những gam màu tươi sáng khác. 

Trong thời gian ở nơi cách ly, tôi được ở gần bên Chúa và đã nhận thấy rõ tâm hồn mình hơn, nhận thấy rõ cảm xúc thật tôi đã có và đang có. Tôi chợt nhận ra bản thân mình quá nhạy cảm trước những biến cố của cuộc sống. Tôi dễ khóc, dễ vui và cũng dễ giận hờn vu vơ. Trước những cảm xúc bất định ấy, tôi cần hướng nó đến cảm xúc mà các thánh gọi là “hướng thượng” hơn, đưa nó đến cái gì hữu ích hơn và đẹp lòng Chúa hơn. Nhờ đó, tôi biết điều chỉnh cảm xúc và suy nghĩ của mình. Qua những trải nghiệm này, tôi đã gắn kết được việc cầu nguyện và công việc tôi đang thực thi một cách hiệu quả hơn. Tôi cầu nguyện cho các bệnh nhân và vui sướng khi được Chúa nhận lời mỗi ngày. Tôi thấy vui vì Chúa ở rất gần tôi khi tôi chăm sóc những người bệnh. 

Tôi đã nghĩ rằng mình cho đi thật nhiều, nhưng thật sự, tôi nhận lại từ người khác rất nhiều. Các bệnh nhân cho tôi bài học về nghị lực sống, về ý chí vượt qua nghịch cảnh để giành lấy sự sống. Các bác sĩ và nhân viên y tế để lại trong tôi con đường của tình yêu thương, của sự dấn thân quên mình vì người khác. Quả thật câu nói: “Lương y như từ mẫu” được hiểu một cách thấu đáo nhất qua chính biến cố này. Bởi, tôi đã thấy được sự ân cần chăm sóc chu đáo của họ, thấy được tấm lòng và nỗi đau của một vị lương y bất lực trước cái chết của bệnh nhân, họ dằn vặt bản thân vì mạng sống được trao cho họ cứu lấy nhưng họ không thể giữ lại. Và rất nhiều, rất nhiều những điều tôi đã nhận được từ chính những người bạn thiện nguyện cùng chuyến hành trình với tôi, dù khác biệt tôn giáo, hay vùng miền nhưng chúng tôi đã có được những khoảnh khắc chia sẻ, sinh hoạt cùng nhau, làm việc với nhau thật vui và để lại những tâm trạng lưu luyến khi đến lúc phải chia tay. Tuy những giọt nước mắt lưu luyến vẫn còn đó, nhưng chúng tôi vẫn hy vọng, mỗi người sẽ sống cuộc đời của mình tốt hơn khi ai nấy đều bình an trở về nhà. Tôi nghĩ đây cũng là cái duyên mà chúng tôi có được. Tôi rất khâm phục những con người ấy, họ đã can đảm lên đường vì người khác. Có một chị chạc tuổi ba mươi lăm, đã để lại con nhỏ cho mẹ chồng và chồng chăm sóc ở nhà để tham gia trong chiến thiện nguyện này. 
Tôi hỏi, 

- Chị có nhớ con không? 

Chị bảo, 

- Có chứ, nhưng làm được việc có ý nghĩa, chị cũng không cảm thấy hối tiếc. 

Họ đã ở lại không những chỉ một tháng, hoặc đăng ký thêm một tháng nữa, nhưng có bạn còn tình nguyện “chiến đấu” cho đến khi trận chiến này thực sự kết thúc. 

Lời cuối cùng vẫn là lời Tạ ơn Chúa và cảm ơn Mẹ Hội dòng, đã cho con có được cơ hội quý báu để hiểu được dấn thân là gì và phục vụ như Đức Kitô là như thế nào. Con nghĩ rằng, trong cuộc đời con, có lẽ sẽ không có được một cơ hội nào để trải nghiệm như thế này lần thứ hai. Thế nhưng, con tin rằng: Thiên Chúa sẽ mở ra cho con những cơ hội khác, để huấn luyện con nên người tu sĩ trưởng thành hơn, giúp con thấu cảm được những nỗi đau và khắc khoải của con người mỏng manh, để hiểu được cuộc sống này còn nhiều màu sắc hơn mà con chưa thể khám phá.

Tôi xin mượn lời của Thánh nữ Têrêsa Hài Đồng Giêsu như một lời nhắn gửi đến mọi người, đặc biệt những người tu sĩ đang nhiệt thành trên con đường sứ vụ: “Chúa chúng ta không quan tâm nhiều đến vẻ lớn lao hay sự khó khăn của các hành vi chúng ta làm, nhưng là tình yêu chúng ta có khi làm”. Quả thật, với tình yêu nhỏ cho đi, tôi đã nhận được một cảm nghiệm lớn từ chính ơn ban của Chúa.

COMMENTS

Tên

Bác Ái,55,Bài Giảng Audio,69,Bản tin,1286,BảnTin,1,bâcsi,1,Cáo Phó,36,Chuyên đề,146,Cộng Đoàn,430,Đời tu,7,Gia đình Đa Minh,24,Giáo dục,124,Giáo Hội Hoàn vũ,611,Giáo Hội Việt Nam,233,Giới Thiệu,2,Góc Bếp,1,Hạnh Các Thánh,1,Hội Dòng,615,Hội Thánh,221,Kiến Thức,54,Kiến Thức Phổ Thông,1,Lời Chúa,3,Mùa Chay và Phục Sinh,724,Mùa Thường Niên,1454,Mùa Vọng và Giáng Sinh,271,Mục Vụ Giáo Xứ,74,Nhà An Dưỡng,4,Nhà Huấn Luyện,125,Núi Thánh Phục Sinh,1,Phụng vụ,3,Radio,126,Radio Tâm Ca,76,RVA,23,Suy Niệm,2315,Suy niệm,1084,Suy Tư,1,Suy Tư - Cảm Nghiệm,493,Sứ Vụ,39,Sư Vụ,4,Sứ vụ,217,Sứ Vụ Giáo Dục,3,Sức khỏe,93,Sưu Tầm,91,Tài liệu,385,Tập San Lên Đường,431,Thần Học,1,Thế giới nhìn từ Vatican,1,Thông Tin,564,Thời Sự,418,Trong nước,2,Truyền Giáo,6,Vatican News,11,Văn Bản,15,Văn Hóa Nghệ Thuật,1432,Văn-Thơ,1,Video Clips,886,Video Nhạc - Phim,401,Videos,7,Youth Radio,52,
ltr
item
HỘI DÒNG NỮ ĐA MINH GÒ VẤP: Tất cả là hồng ân – Học viện Têrêsa Avila
Tất cả là hồng ân – Học viện Têrêsa Avila
Tất cả là hồng ân – Học viện Têrêsa Avila
https://blogger.googleusercontent.com/img/a/AVvXsEjP64ubsYnRVZlainkChH92QDrxse_LHhk-YHrvnh13A_Yn9CP1zx9n-FBsMUWXgR_kuegeCf2tc2uE_fCbcS8MUIpJxf_gbRsK2YCd81_TwBMNosQSFYYQWGugGoyKC9q6eG6l4eSx8Da5iZxQ2F2dM98LOxN3SJU8lUuHEs8Qq3ULtGAbee4gJMCF=w733-h721
https://blogger.googleusercontent.com/img/a/AVvXsEjP64ubsYnRVZlainkChH92QDrxse_LHhk-YHrvnh13A_Yn9CP1zx9n-FBsMUWXgR_kuegeCf2tc2uE_fCbcS8MUIpJxf_gbRsK2YCd81_TwBMNosQSFYYQWGugGoyKC9q6eG6l4eSx8Da5iZxQ2F2dM98LOxN3SJU8lUuHEs8Qq3ULtGAbee4gJMCF=s72-w733-c-h721
HỘI DÒNG NỮ ĐA MINH GÒ VẤP
https://www.daminhgovap.org/2022/02/tat-ca-la-hong-hoc-vien-teresa-avila.html
https://www.daminhgovap.org/
https://www.daminhgovap.org/
https://www.daminhgovap.org/2022/02/tat-ca-la-hong-hoc-vien-teresa-avila.html
true
3295611318363260226
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts VIEW ALL Xem bài Reply Cancel reply Delete Bởi Home TRANG POSTS View All RECOMMENDED FOR YOU NHÃN ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Không tìm thấy bài viết phù hợp với yêu cầu Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS PREMIUM CONTENT IS LOCKED STEP 1: Share to a social network STEP 2: Click the link on your social network Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy Table of Content